Trình Tự Phúc Thẩm
Định nghĩa
Trình tự phúc thẩm là một giai đoạn tố tụng xét xử trong hệ thống pháp luật Việt Nam, theo đó Tòa án cấp trên trực tiếp tiến hành xem xét, đánh giá lại tính hợp pháp và tính có căn cứ của bản án, quyết định sơ thẩm chưa có hiệu lực pháp luật của Tòa án cấp dưới, khi có kháng cáo của đương sự, người tham gia tố tụng khác hoặc kháng nghị của Viện kiểm sát theo quy định của pháp luật tố tụng dân sự, tố tụng hình sự và tố tụng hành chính.
Điều kiện áp dụng
- Phải có bản án hoặc quyết định sơ thẩm của Tòa án cấp dưới chưa có hiệu lực pháp luật.
- Phải có đơn kháng cáo hợp lệ của người có quyền kháng cáo (đương sự, bị cáo, người bị hại, người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan) hoặc quyết định kháng nghị của Viện kiểm sát có thẩm quyền.
- Kháng cáo hoặc kháng nghị phải được thực hiện trong thời hạn luật định (thông thường là 15 ngày đối với kháng cáo bản án sơ thẩm, 7 ngày đối với kháng cáo quyết định sơ thẩm kể từ ngày tuyên án hoặc nhận được bản án, quyết định).
- Người kháng cáo phải nộp tiền tạm ứng án phí phúc thẩm trong thời hạn quy định, trừ trường hợp được miễn hoặc không phải nộp theo quy định của pháp luật.
Hậu quả pháp lý
- Đình chỉ việc thi hành bản án, quyết định sơ thẩm bị kháng cáo, kháng nghị (trừ những phần bản án, quyết định được thi hành ngay theo quy định của pháp luật).
- Phát sinh thẩm quyền và nghĩa vụ của Tòa án cấp phúc thẩm trong việc thụ lý, chuẩn bị xét xử và tiến hành phiên tòa phúc thẩm để xem xét lại vụ án.
- Hội đồng xét xử phúc thẩm có quyền ra một trong các phán quyết: giữ nguyên bản án sơ thẩm; sửa một phần hoặc toàn bộ bản án sơ thẩm; hủy bản án sơ thẩm để xét xử lại hoặc đình chỉ giải quyết vụ án.
- Bản án, quyết định phúc thẩm có hiệu lực pháp luật kể từ ngày tuyên án hoặc ngày ra quyết định.
⚠️ WARNING
Mâu thuẫn pháp lý / Điểm tranh chấp
- Sự không thống nhất về phạm vi xét xử phúc thẩm: Pháp luật quy định Tòa án cấp phúc thẩm chỉ xem xét phần bản án, quyết định bị kháng cáo, kháng nghị hoặc có liên quan đến nội dung kháng cáo, kháng nghị. Tuy nhiên, thực tế phát sinh tranh luận khi Tòa án phát hiện có sai sót nghiêm trọng ở phần không bị kháng cáo thì có được quyền sửa đổi, hủy bỏ để bảo đảm công lý hay phải tôn trọng quyền tự định đoạt của đương sự.
- Bất cập trong việc chấp nhận chứng cứ mới tại cấp phúc thẩm: Việc xác định thế nào là 'lý do chính đáng' khi đương sự không thể cung cấp chứng cứ ở cấp sơ thẩm vẫn mang tính định tính, dẫn đến việc áp dụng không đồng nhất giữa các Thẩm phán và các Tòa án.
- Mâu thuẫn giữa việc bảo đảm thời hạn chuẩn bị xét xử phúc thẩm theo luật định và áp lực quá tải công việc trên thực tế của các Tòa án cấp phúc thẩm, dẫn đến nhiều vụ án bị kéo dài thời hạn xét xử mà không có chế tài rõ ràng đối với Thẩm phán được phân công giải quyết.
Được tham chiếu bởi ban_an_so_32_2017_hs_pt
Xem thêm: xet_xu_phuc_tham