Công ước New York năm 1958 về công nhận và cho thi hành phán quyết trọng tài nước ngoài

Công ước quốc tế quan trọng thiết lập nghĩa vụ công nhận thỏa thuận trọng tài bằng văn bản, thủ tục yêu cầu thi hành phán quyết và các căn cứ giới hạn để từ chối công nhận phán quyết trọng tài nước ngoài.

Phân tích pháp lý chuyên sâu

Các bước lập luận của tòa án / cấu trúc pháp điển

  • Quy định nghĩa vụ của Tòa án quốc gia hướng dẫn các bên ra trọng tài theo Điều II
  • Nêu rõ các hồ sơ, thủ tục cần nộp để yêu cầu thi hành theo Điều IV
  • Liệt kê chi tiết danh sách giới hạn các căn cứ từ chối thi hành phán quyết theo Điều V
  • Nêu thực tiễn gia nhập và nội luật hóa Công ước tại Việt Nam qua Bộ luật Tố tụng Dân sự 2015

Nội dung gốc

CÔNG ƯỚC NEW YORK NĂM 1958 VỀ CÔNG NHẬN VÀ CHO THI HÀNH PHÁN QUYẾT TRỌNG TÀI NƯỚC NGOÀI

GIỚI THIỆU CHUNG VỀ CÔNG ƯỚC

Công ước về Công nhận và Cho thi hành Phán quyết Trọng tài nước ngoài (được gọi tắt là Công ước New York năm 1958) là một trong những điều ước quốc tế quan trọng và thành công nhất trong lĩnh vực luật thương mại quốc tế. Được thông qua tại hội nghị của Liên hợp quốc tổ chức tại New York từ ngày 20/05 đến ngày 10/06/1958, Công ước chính thức có hiệu lực từ ngày 07/06/1959.

Mục tiêu chính của Công ước New York 1958 là thiết lập các tiêu chuẩn pháp lý chung để các quốc gia thành viên công nhận thỏa thuận trọng tài bằng văn bản, đồng thời công nhận và cho thi hành các phán quyết trọng tài được ban hành ở các quốc gia khác. Điều này giúp thúc đẩy hoạt động thương mại quốc tế bằng cách đảm bảo rằng các phán quyết trọng tài thương mại có thể được thực thi dễ dàng trên toàn cầu.

CÁC NỘI DUNG PHÁP LÝ CỐT LÕI

  1. Nghĩa vụ công nhận thỏa thuận trọng tài (Điều II): Các quốc gia thành viên cam kết công nhận thỏa thuận trọng tài bằng văn bản của các bên. Khi một tranh chấp thuộc đối tượng của thỏa thuận trọng tài được đưa ra trước Tòa án của quốc gia thành viên, Tòa án có nghĩa vụ hướng dẫn các bên giải quyết tranh chấp bằng trọng tài khi có yêu cầu của một bên, trừ khi Tòa án nhận thấy thỏa thuận đó vô hiệu, không có hiệu lực hoặc không thể thực hiện được.

  2. Thủ tục yêu cầu công nhận và cho thi hành (Điều IV): Bên yêu cầu công nhận và cho thi hành phán quyết trọng tài nước ngoài chỉ cần cung cấp cho Tòa án có thẩm quyền bản gốc phán quyết trọng tài hoặc bản sao được chứng thực hợp lệ, cùng với bản gốc thỏa thuận trọng tài hoặc bản sao chứng thực hợp lệ. Nếu phán quyết hoặc thỏa thuận không được viết bằng ngôn ngữ chính thức của quốc gia nơi yêu cầu thực thi, bên yêu cầu phải cung cấp bản dịch được chứng thực sang ngôn ngữ đó.

  3. Các căn cứ từ chối công nhận và cho thi hành (Điều V): Điều V quy định một danh sách giới hạn các trường hợp mà Tòa án quốc gia thành viên có thể từ chối công nhận và cho thi hành phán quyết trọng tài nước ngoài. Tòa án chỉ có thể từ chối dựa trên các căn cứ sau:

  • Các bên trong thỏa thuận trọng tài không có năng lực hành vi dân sự hoặc thỏa thuận trọng tài vô hiệu theo luật được các bên chọn hoặc luật của nước nơi phán quyết được ban hành.
  • Bên bị thi hành không được thông báo hợp lệ về việc chỉ định trọng tài viên hoặc về thủ tục trọng tài, hoặc không thể trình bày vụ việc của mình vì lý do khách quan.
  • Phán quyết giải quyết tranh chấp vượt quá thẩm quyền của thỏa thuận trọng tài.
  • Thành phần hội đồng trọng tài hoặc thủ tục trọng tài không phù hợp với thỏa thuận của các bên hoặc luật của nước nơi tiến hành trọng tài.
  • Phán quyết chưa có hiệu lực bắt buộc đối với các bên hoặc đã bị cơ quan có thẩm quyền của nước nơi phán quyết được ban hành hủy bỏ hoặc đình chỉ thi hành.
  • Cơ quan có thẩm quyền ở nước nơi yêu cầu thực thi nhận thấy: Đối tượng của vụ tranh chấp không thể giải quyết bằng trọng tài theo luật pháp nước đó; hoặc việc công nhận, cho thi hành phán quyết đó trái với trật tự công cộng của nước đó.

SỰ THAM GIA CỦA VIỆT NAM VÀ THỰC TIỄN ÁP DỤNG

Việt Nam chính thức gia nhập Công ước New York năm 1958 vào ngày 12/09/1995. Quyết định gia nhập Công ước có hiệu lực đối với Việt Nam từ ngày 11/12/1995.

Khi gia nhập, Việt Nam đã đưa ra một số tuyên bố bảo lưu quan trọng:

  • Việt Nam chỉ áp dụng Công ước đối với việc công nhận và cho thi hành phán quyết của trọng tài nước ngoài được ban hành trên lãnh thổ của một Quốc gia thành viên khác.
  • Đối với phán quyết của trọng tài nước ngoài được ban hành trên lãnh thổ của quốc gia chưa thành viên, Việt Nam chỉ áp dụng Công ước trên cơ sở có đi có lại.
  • Việt Nam chỉ áp dụng Công ước đối với các tranh chấp phát sinh từ các quan hệ pháp luật được coi là quan hệ thương mại theo pháp luật Việt Nam.

Nội dung của Công ước New York năm 1958 đã được nội luật hóa cụ thể trong Bộ luật Tố tụng Dân sự Việt Nam năm 2015 (Phần thứ bảy: Thủ tục giải quyết yêu cầu công nhận và cho thi hành tại Việt Nam bản án, quyết định dân sự của Tòa án nước ngoài, phán quyết của Trọng tài nước ngoài). Theo đó, Tòa án nhân dân cấp tỉnh có thẩm quyền xem xét đơn yêu cầu công nhận và cho thi hành phán quyết trọng tài nước ngoài tại Việt Nam theo các quy tắc tố tụng chặt chẽ nhằm đảm bảo phù hợp với các cam kết quốc tế của quốc gia.

Liên kết

Báo lỗi chất lượng bài viết