Luật Việt Wiki
Tra cứu Wiki

Quyền Rút Yêu Cầu Phản Tố

Định nghĩa

Quyền rút yêu cầu phản tố là quyền của bị đơn (bên bị kiện) trong vụ án dân sự được phép rút lại toàn bộ hoặc một phần yêu cầu phản tố đã nộp trước đó cho Tòa án. Việc rút yêu cầu phản tố được thực hiện theo nguyên tắc tự nguyện và được Tòa án ghi nhận, dẫn đến việc đình chỉ giải quyết đối với yêu cầu đó. Theo điểm c khoản 1 Điều 217 Bộ luật Tố tụng dân sự năm 2015, Tòa án ra quyết định đình chỉ giải quyết vụ án dân sự nếu bị đơn rút toàn bộ yêu cầu phản tố của mình.

Điều kiện áp dụng

  • Việc rút yêu cầu phản tố phải do bị đơn tự nguyện thực hiện.
  • Bị đơn có thể rút yêu cầu phản tố tại bất cứ giai đoạn nào của quá trình tố tụng trước khi Tòa án ra bản án, quyết định cuối cùng đối với yêu cầu đó. Cụ thể, bị đơn có quyền rút yêu cầu phản tố kể từ khi nộp yêu cầu đó cho đến trước thời điểm Tòa án tuyên án sơ thẩm (Khoản 2 Điều 217, Khoản 1 Điều 296 Bộ luật Tố tụng dân sự năm 2015).
  • Yêu cầu phản tố phải là yêu cầu có thể rút lại được (không phải trường hợp pháp luật cấm rút hoặc việc rút gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến quyền và lợi ích hợp pháp của người khác không thể giải quyết bằng cách khác).

Hậu quả pháp lý

  • Khi bị đơn rút toàn bộ yêu cầu phản tố, Tòa án sẽ ra quyết định đình chỉ giải quyết đối với yêu cầu phản tố đó (điểm c khoản 1 Điều 217 Bộ luật Tố tụng dân sự năm 2015).
  • Quyết định đình chỉ giải quyết yêu cầu phản tố có hiệu lực pháp luật làm chấm dứt việc giải quyết yêu cầu đó trong vụ án hiện tại. Khi quyết định đình chỉ có hiệu lực pháp luật, bị đơn không có quyền khởi kiện lại yêu cầu đó nếu việc khởi kiện lại không thuộc trường hợp có tình tiết mới theo quy định của pháp luật (điểm b khoản 1 Điều 218 Bộ luật Tố tụng dân sự năm 2015).
  • Việc rút yêu cầu phản tố không ảnh hưởng đến việc giải quyết các yêu cầu khác trong vụ án, bao gồm yêu cầu khởi kiện của nguyên đơn hoặc yêu cầu độc lập của người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan (nếu có).

⚠️ WARNING

Mâu thuẫn pháp lý / Điểm tranh chấp

  • Thời điểm rút yêu cầu phản tố tại giai đoạn phúc thẩm: Mặc dù Bộ luật Tố tụng dân sự năm 2015 quy định chung về quyền rút yêu cầu, nhưng việc rút yêu cầu phản tố tại giai đoạn phúc thẩm có thể gặp một số vướng mắc nếu yêu cầu phản tố đã được Tòa án cấp sơ thẩm giải quyết. Khoản 1 Điều 296 chỉ quy định chung 'Đương sự có quyền thay đổi, bổ sung yêu cầu kháng cáo không được vượt quá phạm vi yêu cầu khởi kiện, yêu cầu phản tố hoặc yêu cầu độc lập ban đầu'. Trên thực tế, quyền rút yêu cầu phản tố tại giai đoạn phúc thẩm vẫn được chấp nhận miễn là không làm thay đổi bản chất vụ án và không gây ảnh hưởng đến quyền và lợi ích hợp pháp của người khác.
  • Phân biệt rút yêu cầu và từ bỏ yêu cầu: Trong một số trường hợp, việc rút yêu cầu phản tố có thể bị nhầm lẫn với việc từ bỏ yêu cầu phản tố. Từ bỏ yêu cầu thường hàm ý việc từ bỏ vĩnh viễn quyền đối với yêu cầu đó, trong khi rút yêu cầu có thể chỉ là tạm thời không muốn Tòa án giải quyết tại thời điểm đó và có thể được khởi kiện lại nếu có căn cứ. Tuy nhiên, theo quy định hiện hành, việc Tòa án ra quyết định đình chỉ do đương sự rút yêu cầu có hiệu lực tương tự việc từ bỏ yêu cầu trong việc không được khởi kiện lại, trừ khi có tình tiết mới.
  • Quyền và nghĩa vụ của Tòa án khi bị đơn rút yêu cầu phản tố: Mặc dù bị đơn có quyền rút yêu cầu phản tố một cách tự nguyện, nhưng trong một số trường hợp, Tòa án có cần xem xét tính hợp pháp của việc rút yêu cầu, đặc biệt nếu việc rút yêu cầu có dấu hiệu lạm dụng quyền tố tụng để trì hoãn hoặc gây bất lợi cho bên khác hay không. Tuy nhiên, pháp luật hiện hành chưa có quy định cụ thể về quyền từ chối của Tòa án trong trường hợp này, chủ yếu nhấn mạnh nguyên tắc tự định đoạt của đương sự.

Xem thêm: rut_yeu_cau_khoi_kien

Xem thêm: don_phan_yeu_cau

Được tham chiếu bởi ban_an_so_01_2017_kdtm

Báo lỗi chất lượng bài viết