Kháng Nghị
Định nghĩa
Kháng nghị là hành vi pháp lý bằng văn bản của người có thẩm quyền, chủ yếu là Viện kiểm sát nhân dân hoặc người đứng đầu cơ quan tài phán, thể hiện sự phản đối một phần hoặc toàn bộ bản án, quyết định chưa có hiệu lực pháp luật hoặc đã có hiệu lực pháp luật của Tòa án, nhằm yêu cầu Tòa án cấp trên xét xử lại theo thủ tục phúc thẩm, giám đốc thẩm hoặc tái thẩm theo quy định của các luật tố tụng hiện hành tại Việt Nam.
Điều kiện áp dụng
- Kháng nghị phải được thực hiện bởi các chủ thể có thẩm quyền luật định như Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân các cấp, Chánh án Tòa án nhân dân tối cao hoặc Chánh án Tòa án nhân dân cấp cao.
- Phải có căn cứ pháp lý rõ ràng theo quy định của pháp luật tố tụng, bao gồm việc phát hiện sai lầm nghiêm trọng trong việc áp dụng pháp luật, vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng, kết luận của bản án không phù hợp với tình tiết khách quan của vụ án, hoặc xuất hiện tình tiết mới làm thay đổi bản chất vụ án.
- Phải được thực hiện trong thời hạn luật định cho từng thủ tục tố tụng cụ thể, ví dụ thời hạn kháng nghị phúc thẩm của Viện kiểm sát cùng cấp là 15 ngày kể từ ngày tuyên án.
- Văn bản kháng nghị phải được lập theo đúng biểu mẫu, thể thức pháp lý và gửi đến đúng cơ quan Tòa án có thẩm quyền giải quyết.
Hậu quả pháp lý
- Kích hoạt thủ tục tố tụng tiếp theo để xem xét lại bản án, quyết định bị kháng nghị tại Tòa án cấp có thẩm quyền.
- Có thể dẫn đến việc tạm đình chỉ thi hành bản án, quyết định bị kháng nghị theo quyết định của người có thẩm quyền kháng nghị để bảo đảm việc giải quyết vụ án.
- Buộc Tòa án cấp trên phải mở phiên tòa hoặc phiên họp xét xử để thẩm định, phán quyết về tính hợp pháp và có căn cứ của kháng nghị.
- Phát sinh nghĩa vụ của Viện kiểm sát trong việc tham gia phiên tòa, phiên họp để bảo vệ nội dung kháng nghị đã ban hành.
⚠️ WARNING
Mâu thuẫn pháp lý / Điểm tranh chấp
- Xung đột giữa quyền kháng nghị của Viện kiểm sát và quyền tự định đoạt của đương sự trong tố tụng dân sự và hành chính, khi có quan điểm cho rằng Viện kiểm sát không nên kháng nghị đối với các tranh chấp dân sự thuần túy không ảnh hưởng đến lợi ích công cộng hoặc lợi ích nhà nước.
- Sự thiếu đồng nhất trong việc giải thích và áp dụng khái niệm vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng làm căn cứ kháng nghị giữa các cấp Kiểm sát và Tòa án, dẫn đến việc nhiều kháng nghị bị bác bỏ do khác biệt về nhận thức pháp luật.
- Tranh luận về việc giới hạn thời hạn kháng nghị giám đốc thẩm theo hướng bất lợi cho người bị kết án trong tố tụng hình sự nhằm bảo đảm sự ổn định của phán quyết tư pháp đối trọng với yêu cầu bảo vệ quyền con người.
Xem thêm: khang_cao
Được tham chiếu bởi ban_an_so_32_2017_hs_pt